Criegee biradical (hay còn gọi là Criegee trung gian) là một hợp chất cacbonyl oxit chứa 2 gốc tự do trung tâm hoạt động độc lập với nhau. Sự hình thành phân tử criegee biradical được Rudolf Criegee đề xuất lần đầu tiên vào những năm 1950.
Phân tử mới được phát hiện trong khí quyển trái đất có thể tạo hiệu ứng làm mát, nhưng vẫn còn phải xem liệu phân tử này có thể giữ vai trò chủ chốt trong việc khắc phục tình trạng nóng lên toàn cầu.
Phân tử mới có thể chuyển đổi các chất ô nhiễm như nito oxit và sunfua oxit thành các hợp chất dẫn tới sự hình thành của mây, giúp bảo vệ Trái đất khỏi Mặt trời.
Trong thế kỷ qua, nhiệt độ trung bình trên Trái đất đã tăng 0,8 oC. Các nhà khoa học cho rằng sự gia tăng nhiệt độ trong thế kỷ này cần được hạn chế ở mức dưới 2 oC để ngăn chặn tình trạng mực nước biển dâng cao và các hậu quả không mong muốn khác. Tuy nhiên, các biện pháp chủ đạo để giảm nóng lên toàn cầu như điện tái tạo và hiệu suất năng lượng chưa đủ mang lại các kết quả chắc chắn.
Carl Percival, một trong các tác giả của nghiên cứu cho rằng họ đã phát hiện thấy biradical có thể oxy hóa sunfua dioxit cuối cùng được chuyển đổi thành axit sunfuric có hiệu ứng làm mát đã được biết đến.
Năm 1991, núi lửa Mount Pinatubo ở Philippin phun trào đã giải phóng khối lượng lớn sunfua dioxit tạo thành khói mù chứa axit sunfuric. Hiện tượng này đã làm giảm 10% ánh nắng mặt trời chiếu xuống trái đất, làm giảm nhiệt độ toàn cầu khoảng 0,5 oC trong 2 năm qua.
Song, còn quá sớm để dự báo cần bao nhiêu phân tử cấu thành để gây tác động lớn đến nhiệt độ trên thế giới và mức độ an toàn của các phân tử cần được thử nghiệm. Các hiệu ứng của việc hình thành mây đến khí hậu cũng vẫn còn xa mới được nhận thức.
Hoahocngaynay.com
Nguồn Wikipedia/Nasati/ Science
Twitter
Myspace
Digg
Del.icio.us
Furl
Yahoo
Blogmarks
Googlize this
Facebook